Là một người giáo luôn quan tâm và chia sẻ học sinh, cô giáo Nga luôn là một tấm gương sáng cho mỗi thầy cô giáo noi theo. Không chỉ là một người chú trọng tới việc dạy học cô còn quan tâm tới cả những hoàn cảnh khó khăn của học sinh, luôn luôn vì học sinh thân yêu
Hình ảnh của cô Dương Lệ Nga, giáo viên kiêm
Tổng phụ trách đội Thiếu niên Tiền phong HCM Trường THCS xã An Dục, huyện Quỳnh
Phụ, tỉnh Thái Bình khiến nhiều người cảm thấy ấm áp và xúc động bởi những việc làm vì
học sinh, vì cộng đồng của cô giáo.
Rất gần gũi và hòa đồng với học sinh, coi học
sinh như con cháu trong gia đình, cô Nga luôn trăn trở tìm tòi để mang tiếng
cười, niềm hạnh phúc cho các em. Cô là một trong những giáo viên góp tâm sức
vào thay đổi lễ chào cờ sáng thứ Hai hàng tuần ở trường khiến cho buổi chào cờ
bớt nhàm chán, khô khan biến sinh hoạt dưới cờ thành buổi để học sinh nói lên
cảm xúc về quê hương, hay giới thiệu những cuốn sách giá trị trong thư viện nhà
trường, tủ sách lớp em, trao quà sinh nhật cho các em.
Những ngày lễ trong năm như ngày 20-11, 26-3,
cô cùng Ban Giám hiệu trường tổ chức cắm trại, thi văn nghệ để giúp học sinh
được vui chơi, rèn kỹ năng sống, hòa hợp với thiên nhiên, môi trường . Mùa hè,
cô phối hợp với một số chư tôn đức tổ chức cho học sinh tham gia các khóa tu
tại chùa, nói về công ơn sinh thành , đạo nghĩa, ứng xử của con người… Cô còn
kết nối với những nhóm bạn trẻ, sinh viên tại Hà Nội về mở những khóa học ngắn
hạn rèn kỹ năng sống cho học sinh trường và trong huyện.
Đối với những học sinh có hoàn cảnh khó khăn,
cô giáo Nga luôn tìm cách động viên về tinh thần và giúp đỡ về vật chất. Nhiều
năm trước đây, cùng với một đồng nghiệp khác là cô Vũ Thị Hoài, Hiệu trưởng
Trường Tiểu học xã An Dục, cô đã động viên và đưa đón em Hoàng Thị Nhàn, thôn
Lạc Cổ, xã An Dục vốn bị mắc bệnh xương thủy tinh đến lớp, đến trường. Bố mất
sớm, mẹ thì chậm chạp, nên thời gian đầu, cô vào tận nhà chở Nhàn đi học. Tới
nay, nhiều năm liền Nhàn đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp huyện. Em Vũ Đình
Tuyên, cha mất vì bệnh hiểm nghèo, sống cùng mẹ và hai em, được cô khích lệ, đã
đỗ đầu miền Bắc trong kỳ thi tuyển du học sinh sang Nhật vào học Trường Nhật
ngữ Đông Du (TP.HCM). Và còn nhiều thế hệ học sinh khác tại địa phương được cô
kịp thời quan tâm, động viên giúp đỡ.
Quê gốc ở vùng quan họ Kinh Bắc, nhưng sinh ra
và lớn lên trên vùng rừng núi Sơn La, cô Dương Lệ Nga đã có hàng chục năm cắm
bản với học sinh người dân tộc thiểu số địa phương. Sau này, theo chồng về dạy
ở Trường THCS xã An Dục, Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình nhưng mỗi khi có dịp cô lại
ngược Tây Bắc thăm trường, thăm bản, để mang cho học sinh ít sách, hay gói quần
áo cũ. Những chuyến đến với học sinh vùng sâu, vùng xa cũng là niềm hạnh phúc
lớn của cô Nga.
“Học sinh vùng sâu vùng xa ở miền núi còn
thiếu thốn trăm bề. Nhiều hôm mùa đông, trời lạnh thấy các em đến lớp quần áo
phong phanh, chân đi dép tím tái, thương lắm! Muốn làm thật nhiều điều cho các
em mà sức mình có hạn” - cô Nga nói! Vì thế, những đợt phát động học sinh nuôi
lợn đất để lấy tiền mua quà, sách báo, gom quần áo cũ giặt thật sạch sẽ, đóng
gói cẩn thận để tặng học sinh nghèo miền núi là những sáng kiến của cô đem lại
ấm áp cho học sinh nghèo.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét