Dù là học sinh hư hỏng hay học sinh ngoan, mỗi thầy cô giáo tâm huyết với nghề sẽ có những cách giảng giải khác nhau để khắc phục những học sinh hư này
Nhiều người vẫn nghĩ Trường Đinh Tiên Hoàng là
nơi có nhiều học sinh hư, cá biệt. Thực tế ngoài những học sinh được tuyển đầu
vào lớp 10, đúng là có khá nhiều học sinh có cá tính đặc biệt được chuyển tới
từ trường khác. Bởi thế công tác quản lý học sinh của chúng tôi luôn được đặt
ra như một nhiệm vụ quan trọng song song với việc dạy kiến thức văn hóa.
Việc tiếp nhận, giáo dục và thường xuyên phải
xử lý nhiều tình huống khác nhau liên quan tới học sinh đã đúc kết cho tôi
những nguyên tắc chung.
Thứ nhất, không bao giờ áp đặt mong muốn của
người lớn, mà ở đây là các thầy cô giáo, vào học sinh một cách cứng nhắc. Vì
nếu làm như vậy các em có thể tuân theo nhưng thực chất không phục, không tự
nguyện, chống đối ngầm... Trái lại cần tìm hiểu, lắng nghe và thể hiện cho học
sinh thấy các em đang được chia sẻ, tôn trọng, việc tiếp cận của người thầy đầy
thiện chí và sẵn lòng giúp đỡ các em.
Thứ hai, khi xảy ra một sự việc liên quan tới
hành vi của những học sinh có cá tính nổi trội, người thầy không đáp lại bằng
phản ứng tức thời, không tạo ra xung đột, phân thắng thua giữa thầy với trò mà
cần tạo một “khoảng lặng” cho các em học sinh có cơ hội, thời gian bình tĩnh,
nhìn nhận, tự đánh giá.
Thứ ba, cần nhận thức đúng về việc người lớn
không phải lúc nào cũng đúng. Bởi vậy, người lớn cũng cần kiểm soát, tự nhìn
nhận hành vi của mình.
Các em học sinh khi làm sai cũng cần phải có
thói quen chịu trách nhiệm về những điều mình đã làm. Việc quy định hình phạt
đối với học sinh có việc làm sai là điều chúng ta cần nghiên cứu. Tôi nghĩ có
rất nhiều cách phạt tích cực như đề nghị học sinh khắc phục hậu quả do các em
gây ra, phạt bằng các hình thức lao động, cũng có thể đồng ý để học sinh phải
thực hiện một việc làm tốt khác để bù lại điều các em mắc lỗi... Nhưng trong
khi đề ra các hình phạt cũng cần phải đảm bảo nguyên tắc không sỉ nhục, xúc
phạm và xâm phạm thân thể, tinh thần học sinh. Phải làm sao để các em thực hiện
hình phạt tự nguyện sau khi nhận ra cái sai của mình.
* Cô Trương Vy Việt Huyền (giáo
viên môn hóa Trường THPT Thủ Đức, TP.HCM):
Trong giáo dục không thể dùng nắm đấm
Sau nhiều năm làm công tác chủ nhiệm và gặp
nhiều trường hợp học sinh cá biệt khác nhau, tôi nhận ra rằng trong quá trình
giáo dục, không thể dùng nắm đấm.
Nếu học sinh không thuộc bài hoặc không làm
bài, giáo viên cần tìm hiểu tại sao như vậy: do em không hiểu bài, em mất căn
bản ở những lớp dưới hay do gia đình em có vấn đề, do em bất mãn một việc gì đó
trong lớp, trong trường... Biết được chính xác nguyên nhân rồi sẽ có cách giải
quyết phù hợp. Sự tìm hiểu, gần gũi, quan tâm đến học sinh phải thật sự xuất
phát từ tình yêu thương của thầy giáo. Khi học sinh nhận biết được tình cảm đó
thì việc giáo dục các em sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Nói như thế không phải lúc nào tôi cũng thành
công trong việc giáo dục học sinh cá biệt. Nhất là trong thời đại như hiện nay,
tinh thần tôn sư trọng đạo đã không còn được như ngày xưa, chưa kể một số phụ
huynh không muốn phối hợp với nhà trường để giáo dục con mà khư khư bênh vực
con em mình. Hồi mới ra trường tôi đã từng thất bại khi quá nóng nảy, khi chưa
có kinh nghiệm để giải quyết vấn đề nên có những lời nói, hành động thiếu tế
nhị. Lúc đó, tôi cứ nghĩ rằng mình là giáo viên thì các em phải nghe lời. Thực
tế không phải như vậy.
Học sinh lứa tuổi THPT tự ái rất cao, các em
luôn nghĩ mình đã là người lớn. Vì vậy thầy cô giáo phải tôn trọng các em,
không thể tùy tiện la mắng các em trước mặt các bạn cùng lớp, cùng trường.
Người thầy cư xử làm sao mà để học sinh của mình mắc cỡ với bạn bè rồi dẫn đến
bất mãn thì các em sẽ chống trả quyết liệt, không thể giáo dục được.
Tóm lại, tôi vẫn cho rằng giáo viên cần gần
gũi, yêu thương học sinh để hiểu các em hơn, sẵn sàng bỏ qua những lỗi lầm để uốn
nắn từ từ, giáo dục các em trở thành người tốt.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét