Hiển thị các bài đăng có nhãn thầy giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thầy giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

THẦY DAY TOÁN GIỎI

Mỗi một kỳ thi đại học lại là một mùa ôn luyện, tìm đến các thầy giáo giỏi với mong muốn học hỏi nhiều kiến thức. Sau đây chúng tôi xin giới thiệu một số thầy dạy toán nổi tiếng ở Hà Nội

Thầy Nguyễn Thượng Võ 
Từng là giáo viên chuyên Toán của trường THPT chuyên Amsterdam – Hà Nội và tham gia giảng dạy môn Toán trên VTV2, thầy Nguyễn Thượng Võ được rất nhiều thế hệ học trò biết tới. Với phong cách giảng dạy tỉ mỉ, logic  và chặt chẽ, điều đó giúp rèn luyện tính cẩn thận, trình bày bài thi sạch đẹp cho các học trò, kết hợp với giọng nói cuốn hút, thầy đã trở thành một trong những giáo viên luyện thi nổi tiếng tại Hà Nội. 


 Bên cạnh đó, thầy còn được biết đến là tác giả của nhiều đầu sách tham khảo cho học sinh THPT như: 200 bài toán về hệ thức lượng trong tam giác, Phương trình Lượng giác, Giải tích lớp 12 (NXB Giáo dục); 300 bài toán về hệ thức lượng trong tam giác (NXB TP.HCM). 

Thầy Nguyễn Công Nguyên
Thầy Nguyên “Hình” là một biệt danh nhiều thế hệ học sinh truyền tai nhau khi nhắc đến một giáo viên rất có duyên với môn Hình học. Những ai đã và sẽ là học sinh của thầy Nguyên có thể gọi là một cơ duyên may mắn. Bằng những phương pháp giảng dạy rất riêng, thầy giúp nhiều bạn học sinh xóa bỏ những “lỗ hổng” trong kiến thức và tạo nên một phương pháp học tập tích cực về môn hình học. 


Rất nhiều học sinh nhận xét thầy rất nghiêm khắc nhưng lại giảng bài rất rõ ràng, dễ hiểu, biến những kiến thức phức tạp trở nên bình thường và đơn giản. Vì vậy, hầu như các bạn đều cho rằng  kinh nghiệm khi học thầy đó là phải chăm chú nghe giảng, không nên mất trật tự vì sẽ bị thầy “xử phạt”, nếu làm được điều đó chắc chắn trình độ giải bài tập hình sẽ được cải thiện nhanh chóng. Mặc dù nghiêm trong việc giảng dạy, nhưng thầy là một nhà giáo có lòng quan tâm đặc biệt đến học sinh và luôn đặt mục tiêu đỗ đại học của họ lên hàng đầu. Luôn đặt mục tiêu đỗ đại học các học sinh lên hàng đầu, nên rất nhiều các sinh viên từng luyện thi tại lớp của thầy đồn thổi lại rằng “nắm chắc 100% đạt điểm tuyển đối phần hình học khối D”. 

Thầy Nguyễn Trung Trinh 
Những năm gần đây, nhiều học sinh Hà Nội luyện thi đại học, cao đẳng thường nhắc đến thầy Nguyễn Trung Trinh– một giáo viên có phong cách giảng bài độc đáo, dí dỏm và rất biết làm đơn giản những bài toán vốn phức tạp. Thầy Nguyễn Trung Trinh. Cũng là giáo viên cấp 3 nên thầy có điều kiện nắm bắt tâm lý của học sinh, cùng với phương châm dạy để các em yêu môn Toán và đỗ đại học, thầy đã có những bài giảng tâm huyết và hữu ích. Nhiều học sinh chia sẻ cảm thấy rất thoải mái không hề bị áp lực tâm lý khi được học thầy. 


Các bạn cho biết thầy vui tính, dạy dễ hiểu và đặc biệt hay lấy tình yêu làm ví dụ minh họa khi giảng Toán. Để tỏ lòng ngưỡng mộ và yêu quý thầy, một nhóm học sinh đã lập một fanpage trên mạng xã hội cá nhân có tên Hội những người rất yêu và thần tượng thầy Trung Trinh. Điều đó chứng tỏ, thầy đã và đang để lại dấu ấn tốt đẹp trong long rất nhiều thế hệ học trò.

 Thầy Mai Anh Hùng 
Thầy Mai Anh Hùng hiện là giáo viên của trường THPT Trần Phú. Thầy thực sự là "anh hùng" trong lòng rất nhiều các thế hệ học sinh. Điều đó được minh chứng bởi những bài giảng, những đề bài thi thử do thầy biên soạn đã nằm trên kệ sách của hầu hết học sinh yêu thích môn Toán. 


Với phong cách dễ gần và khả năng truyền đạt kiến thức sâu rộng, thầy mang lại cho học trò sự tiếp thu nhanh chóng với môn toán. Hội những sinh viên đại học đã từng theo học thầy lên tới hàng ngàn thành viên là một minh chứng cho sự cống hiến của thầy với ngành giáo dục nói chung. Ngoài dạy Toán siêu giỏi, khi tham gia lớp học của thầy, các bạn học sinh còn được “tặng” những câu triết lý “có một không hai”. Một số bạn đã học lớp thầy kể lại: khi học trò đứng trước một bài toán khó thầy nói: "Thử thách sinh ra không phải để quật ngã ta mà là để ta quật ngã chúng", hoặc quên làm bài tập về nhà: ''Dịp may chỉ mách bảo 1 trí tuệ chuyên cần '', đặc biệt nếu có ai cãi thầy thì sẽ nhận được câu nói: “Cứ làm đúng thì không thể sai được". 

Đặc biệt những câu nói đầy ẩn ý này sẽ được thầy kết hợp khéo léo với bài giảng khiến các bạn học sinh vừa “ngấm” được kiến thức vừa “gật gù” như tìm ra chân lý. Là một giáo viên trẻ đầy nhiệt huyết và rất gần gũi với học sinh đồng thời với hệ thống kiến thức chặt chẽ, khoa học, cùng sự nhiệt tình, hết lòng vì học trò, bài giảng của thầy luôn được các học sinh yêu thích. Do đó, ngày càng có nhiều bạn cảm thấy yêu thích môn Toán và đạt kết quả cao trong các kỳ thi sau khi học thầy.

CHUYỆN VỀ THẦY GIÁO TRẺ VÀ BỘ SƯU TẦM KỶ VẬT THỜI CHIẾN

Không chỉ có niềm đam mê với nghề giáo, thầy giáo còn có một thú vui khác chính là sưu tầm kỷ vật thời chiến. Sau hơn 10 năm sưu tầm anh Điệp đã có cho mình gần 1.000 kỷ vật thời chiến. Với anh đó là những kỷ vật rất đáng trân trọng, đó là xương máu của cha ông đã ngã xuống vì độc lập, chủ quyền, là kỷ niệm một thời khó khăn, hào hùng của dân tộc.




Với niềm đam mê sưu tập kỷ vật chiến tranh ngay từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường, thầy giáo trẻ Phạm Văn Điệp (sinh năm 1985), hiện nay đang là giáo viên bộ môn Thể chất tại trường Tiểu học Hoàng Đông - Hà Nam, sau hơn 10 năm lặn lội, bất kể khó khăn vất vả, bằng sự chân thành của mình, anh đã sưu tầm được gần 1.000 kỷ vật thời chiến. Mặc dù sinh ra và lớn lên ở thời bình, nhưng anh hiểu rất rõ giá trị của những cuộc chiến để dành độc lập trong một thời khó khăn nhưng đầy hào hùng của dân tộc.
Nói về cơ duyên đến với những kỷ vật chiến tranh, anh Điệp tâm sự: “Hồi nhỏ, được các bác, các chú từng tham gia kháng chiến kể lại những lần đánh giặc với những đồ vật đơn sơ, giản dị. Ngay như cái bình bi đông đựng nước của người lính Trường Sơn, một chiếc cặp lồng đựng cơm của nữ thanh niên xung phong hay một chiếc la bàn, bộ quần áo rách đều chứa đựng một câu chuyện về thời chiến. Vì vậy, ngay từ ngày học cấp 2 tôi đã bắt đầu có ý định sưu tầm những kỷ vật chiến tranh”.
Nghĩ là làm, anh Điệp bắt đầu sưu tầm từ những bình bi đông, những chiếc dao găm hay vỏ pháo cối... Cứ mỗi lần đi chơi hay công tác ở đâu, anh Điệp cũng cố gắng dò hỏi và mua lại những kỷ vật chiến tranh về. Những kỷ vật này được anh Điệp cho riêng vào một căn phòng nhỏ, được sắp xếp cẩn thận như một bảo tàng mini. Ngoài những kỷ vật như: Vỏ pháo cối, xe đạp, la bàn, dao găp... Trong đó có nhiều hiện vật mềm như tem, phiếu thời bao cấp, giấy tờ của các cựu binh... Nhiều người sau khi vào tham quan cũng phải bất ngờ với bộ sưu tập của thầy giáo trẻ này.
Chuyện tìm được kỷ vật đã khó, nhưng muốn sở hữu được nó cũng chẳng hề đơn giản với anh. Nhiều lần đã tìm và biết được ở một địa điểm nào đó có kỷ vật này, nhưng khi đến nơi bàn về vấn đề mua lại thì người chủ nhất định không bán với bất kỳ giá nào. Có những kỷ vật, anh Điệp phải cất công đi đến gần chục lần mới thuyết phục được người chủ trao lại cho anh.
Anh Điệp tâm sự: “Nhiều kỷ vật của những người cựu binh gắn liền với chính bản thân họ trong thời gian khó, họ xem đó là báu vật vô giá. Có những lần tôi đi hỏi mua đến ngót chục lần nhưng họ không bán. Khi biết việc tôi đang đi sưu tầm kỷ vật chiến tranh về thì họ lại tặng hẳn cho tôi và không quên dặn dò phải giữ gìn cẩn thận”.
Nhiều người thấy anh Điệp bỏ công sức, thời gian, thậm chí bỏ tiền ra đi mua những món đồ kỷ vật kháng chiến với đồng lương giáo viên “ba cọc, ba đồng”, họ cho anh là rỗi hơi đi làm chuyện chẳng đâu vào đâu. Nhưng đâu phải ai cũng như anh có thể hiểu hết về giá trị của những kỷ vật đầy ký ức hào hùng.
Mỗi một kỷ vật anh Điệp sưu tầm được, đều gắn liền với một kỷ niệm nhất định. Chính vì vậy mà mỗi một lần kiếm được một kỷ vật nào đó, anh đều ghi rõ lại tên người trao kỷ vật, thời gian, địa điểm và tên của người đã từng sử dụng, bên cạnh đó anh còn cóp nhặt lại câu chuyện liên quan đến kỷ vật mà mình vừa mới kiếm được.

“Với tôi mỗi kỷ vật sưu tập được đều gắn liền với cuộc đời của một con người, vì vậy tôi phải ghi chép lại cẩn thận, như vậy sẽ không bị nhầm lẫn, ai có hỏi thì tôi cũng sẽ biết được nó đến chính xác từ đâu và như thế nào”, anh Điệp tâm sự.
Có rất nhiều kỷ vật được anh sưu tập về từ nhiều nơi rất xa. Như chiếc quạt Marelli của Ý được mua lại của một vị quan thời kháng chiến ở Sài Gòn. Dọc các tỉnh miền Trung như: Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, anh Điệp cũng từng sưu tập nhiều vỏ đạn cối, súng.
Trong phòng trưng bày của anh Điệp, ngoài những kỷ vật chiến tranh, còn có nhiều hiện vật từ thời phong kiến có niên đại hàng trăm năm trước. Đó là những lư hương, đỉnh đồng hay bộ hình hạc.

Để đảm bảo những kỷ vật này không bị ảnh hưởng bởi tác động của thời gian cũng như thời tiết, anh Điệp đều chăm sóc rất cẩn thận. Đối với hiện vật cứng thì cứ mỗi khi rảnh rỗi anh đều lau chùi, tra dầu chống gỉ. Còn những hiện vật mềm như tem, phiếu, giấy tờ... anh đều đảm bảo điều kiện tránh ẩm mốc.
Dự định sắp tới của anh Điệp là sẽ cố gắng sưu tầm thêm thật nhiều kỷ vật chiến tranh, sau đó nếu có điều kiện thì sẽ mở một bảo tàng tư nhân hoặc một quán cà phê lính để giới thiệu cho mọi người biết được giá trị một thời mà cha ông bỏ xương máu giành lại độc lập. Đó cũng là một cách để thế hệ trẻ hiểu được và càng cần phải biết quý trọng cuộc sống hòa bình.

THẦY NGUYỄN NGỌC KÝ – TẤM GƯƠNG SÁNG NGỜI VỀ NGHỊ LỰC VƯỢT LÊN SỐ PHẬN

Ít ai mà lại không biết đến thầy Nguyễn Ngọc Ký, một tấm gương sáng về nghị lực vượt lên số phận đáng để học hỏi và noi theo. Sau đây, tôi xin giới thiệu đôi nét về thầy


Sinh năm 1947, quê ở Hải Hậu, Nam Định, đến nay thầy giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký đã ngoài 60 tuổi, sức khỏe đã có phần giảm sút song tình yêu và niềm đam mê đối với nghề giáo vẫn luôn vẹn nguyên trong con người đầy nghị lực này.

Năm lên 4 tuổi, cậu bé Nguyễn Ngọc Ký gặp cơn bạo bệnh và bị liệt cả hai tay. Bản thân ông và gia đình đều rất buồn và xót xa. Tuy vậy, Nguyễn Ngọc Ký vẫn nuôi ước mơ được đi học như chúng bạn cùng trang lứa.

Năm lên 7 tuổi, cậu bé Ký lân la đến trường, đứng ngoài nghe cô giáo giảng bài, xem các bạn học. Về nhà, cậu bắt đầu hì hụi tập viết bằng ... chân. Thời gian đầu việc tập viết với Ký quả như cực hình. Dần dần Ký viết được chữ O, chữ V... Không những thế, Ký còn vẽ được hình bằng thước và com-pa, làm được lồng chim để chơi... Nhờ sự cố gắng tuyệt vời đó, cậu đã được đi học và học rất giỏi. Năm 1962, Nguyễn Ngọc Ký được Bác Hồ tặng Huy hiệu cao quý của Người. Năm 1963, Ký tham dự kì thi chọn học sinh giỏi Toán toàn quốc và xuất sắc đứng thứ 5. Cậu lại được Bác Hồ tặng Huy hiệu cao quý lần thứ 2.

Lên cấp III, theo lời động viên của bạn bè khắp nơi trên cả nước, Nguyễn Ngọc Ký đã chọn ngành Văn. Năm 1966, ông nhận được giấy báo nhập học ngành Ngữ Văn của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Trong 4 năm học Đại học, dù bệnh tật luôn đe dọa tính mạng, song Nguyễn Ngọc Ký vẫn miệt mài đèn sách. Ông quan niệm: “Xa trường, xa lớp nhưng không xa sách vở”. Năm 1970, ông bảo vệ thành công Luận văn Tốt nghiệp và cho ra đời tập truyện ký viết bằng chân đầu tiên với nhan đề : “Những năm tháng không quên” (sau đổi là “Tôi đi học”, tái bản nhiều lần).

Tốt nghiệp Đại học ngành Ngữ Văn, Nguyễn Ngọc Ký đã nghe theo lời khuyên của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng về Hải Hậu, Nam Định (quê ông) làm thầy giáo để “dạy các em phấn đấu vượt mọi trở ngại, khó khăn, góp phần thống nhất nước nhà”.


Để có thể giảng bài với đôi tay tật nguyền, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký đã suy nghĩ, tìm tòi nhiều phương pháp, cách thức dạy học. Ông đã nghĩ ra phương pháp dạy học rất sáng tạo, hiệu quả. Ông  tự thiết kế các mô hình, dàn bài trên bìa một tờ giấy cứng, bên ngoài có một tờ giấy trắng che lại. Giảng đến đâu, ông dùng chân kéo tờ giấy che ở bên ngoài xuống, thế là những con chữ xuất hiện. Cùng với đó là giọng giảng sinh động, truyền cảm, ông đã thuyết phục được học sinh. Không những thế, trong bất cứ bài học nào ông cũng nghĩ ra những câu đố bằng thơ rất độc đáo. Chẳng hạn, khi dạy tác phẩm của Nguyễn Trãi, ông vào bài bằng mấy câu đố:

Đức tài rực sáng sao Khuê
Bút là gươm sắc phò Lê cứu đời
Lấy dân làm đạo, làm vui,
Hùng văn thuở ấy đất trời còn vang

Cứ thế, người thầy tật nguyền nhưng sáng ngời ý chí và nghị lực ấy đã truyền lửa cho biết bao thế hệ học sinh. Trong lần về thăm huyện Hải Hậu, Nam Định, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói: “Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký là đại diện cho sự phấn đấu phi thường và kỳ diệu, là tấm gương sáng cho các bạn trẻ hôm nay, nhất là những người khuyết tật noi theo”. Ngày 20/11/1992, ông được vinh dự nhận danh hiệu Nhà giáo ưu tú.
Năm 1993, sau khi vào Thành phố Hồ Chí Minh chữa bệnh, sức khỏe của ông suy giảm nghiêm trọng. Năm 1994, ông chuyển công tác từ Nam Định vào làm việc tại Phòng giáo dục quận Gò Vấp để vừa công tác vừa chữa bệnh.

Ông được mời đi giao lưu, giáo dục lẽ sống và bồi dưỡng lòng ham học cho thế hệ trẻ ở khắp nơi trên cả nước. 1500 buổi nói chuyện tại các nhà trường THCS, THPT, THCN là một con số đáng nể phục!
Ngoài 60 tuổi nhưng ông vẫn làm công tác tư vấn tâm lý và giáo dục cho giới trẻ qua tổng đài 1080, vẫn miệt mài ngồi bên máy vi tính gõ những câu đố, những vần thơ... Ông đã được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam.

Tâm sự về nghề nghiệp, thầy nói: “Nhờ nghề giáo mà tôi thực hiện được những ước mơ, hoài bão của mình, tham gia đóng góp được nhiều cho xã hội!”
Nguyễn Ngọc Ký quả là một tấm gương sáng ngời về nghị lực vượt lên số phận. Ông đã chứng minh cho mọi người thấy một người tật nguyền như ông vẫn có thể trở thành người có ích cho xã hội. Tên tuổi Nguyễn Ngọc Ký đã được mọi người biết đến với lòng trân trọng, ngưỡng mộ, cảm phục. Mãi mãi, cái tên Nguyễn Ngọc Ký sẽ còn in sâu trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam hôm nay và cả mai sau.


NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI - NGUYỄN LAN


Nhắc đến những cái tên nức tiếng như Trần Duy Long, Phạm Văn Mỵ, Trần Bình Sự, Lê Quang Ninh hay trẻ hơn là Vũ Mạnh Dũng (anh hùng lực lượng vũ trang), Đinh Thế Nam…, đến dân ngoại đạo môn thể thao vua, chắc cũng đôi lần nghe qua. Nhưng, ít ai biết, hết thảy những cựu danh thủ, các HLV đã thành danh ấy, từng là học trò của thầy Nguyễn Lan, một cựu võ sỹ quyền Anh, nhưng lại gắn nghiệp mình với trái bóng tròn, nuôi dưỡng và đào tạo thành tài cho bao thế hệ cầu thủ xứ hoa phượng đỏ nói riêng, cũng như miền Bắc nói chung.

Chào mừng kỷ niệm 28 năm ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 – 20/11/2010), các danh thủ - HLV Hải Phòng qua các thời kỳ, từng là học trò của thầy Lan, sẽ tề tựu về đất cảng, để tri ân và chúc phúc người thầy đã bước qua tuổi 94. Chiều nay, sân bóng Cảng Hải Phòng, không chỉ có trận cầu tri ân (giữa các thế hệ học trò), buổi tiệc hoành tráng, mà những câu chuyện về thầy Lan sẽ miên man, không bao giờ dứt…
Sự nghiệp trồng người…


“Cậu Nam, cậu chỉ biết đá mỗi chân trái thôi à? Bỏ cái chân trái của cậu đi, tập chuyền và sút bóng bằng chân phải. Chỉ chân phải thôi nhé, tôi mà phát hiện cậu dùng chân trái, là sẽ phạt nặng đấy…”; “Tuần này chúng ta sẽ tập các động tác làm chủ quả bóng bằng đầu và ngực”, hay “Tháng này đội bóng sẽ tập thể lực không bóng”. V.v và v.v… Lời thầy Lan vẫn văng vẳng đâu đây, trên cái sân tập đất nện Cảng Hải Phòng. Nghiêm nghị, và rất căn cơ bởi có khi cả buổi tập, rồi nhiều ngày và thậm chí nhiều tuần, HLV Nguyễn Lan chỉ rèn chỉ một động tác bóng cho các học trò. Ai yếu cái nào, phải tập thuần thục cái đó. Bắt đầu từ những khổ luyện như thế, nên các thế hệ học trò của thầy Nguyễn Lan có kỹ năng - tư duy chơi bóng rất bài bản. Có thể điều đó qua phong thái của cựu danh thủ Trần Duy Long, Trần Hùng hay Đinh Thế Nam…


Trước Cách mạng, cũng như giai đoạn miền Bắc tiến lên xây dựng XHCN, Nguyễn Lan vốn là một tay đấm chuyên nghiệp, với kỹ năng hạ gục đối thủ có một không hai. Tùy vào sắc mặt của từng đối thủ, ông sẽ có những phương án đánh khác nhau: bền bỉ, chờ sai lầm hoặc là cấp tập, hạ “knock-out” đối phương ở ngay hiệp đấu đầu tiên. Sự tôn trọng đúng mực, với từng đối thủ, từng giải đấu quyền Anh ở các cấp độ khác nhau, trong sự nghiệp đeo găng của Nguyễn Lan, đã được ông truyền lại cho các học trò, ở các lớp năng khiếu bóng đá Cảng Hải Phòng. Đến tận sau này, khi học trò thầy Lan từng thành công ở mức độ khác nhau, với nghiệp HLV bóng đá, cũng hiếm ai duy trì được tính kỷ luật của nhà binh, như người thầy vĩ đại của mình. Không đơn thuần là câu chuyện của thời thế nữa, mà làm thầy, đôi khi chỉ là cái uy.


Trồng người, ở mọi khía cạnh – ngành nghề của cuộc sống, đều là công việc rất cực nhọc. Với thầy cô giáo, hạnh phúc lớn nhất không phải đợi chờ những tri ân, mà là chứng kiến các học trò của mình thành danh. Niềm vui ấy không tả được bằng lời.

… của một người thầy, người cha

“Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ mãi lần nhóm trực nhật chúng tôi bị bác Lan (các học trò của HLV Nguyễn Lan vẫn quen gọi ông bằng “bác”, một cách kính cẩn) phạt, vì cái tội… vô ý. Năm ấy, tôi mới 12-13 tuổi và nhóm trực nhật (với nhiệm vụ bơm bóng, xách đồ nghề ra sân và dọn vệ sinh chung) có 3 người gồm tôi, Dũng “trắng” và Đinh Thế Nam. Như thường lệ, sau khi bơm bóng căng “đét”, chúng tôi xách giỏ bóng ra sân và rất ngây thơ, tự ý tìm 3 quả đẹp nhất, đứng tâng bóng, rèn kỹ thuật tại chỗ. Cẩn thận dựng chiếc xe đạp cũ ngoài đường biên, thầy Lan gọi chúng tôi lại và rằng: “Các cậu có thể về nhà. Tôi chính thức đuổi 3 cậu khỏi lớp năng khiếu…” Cho đến 1 tuần sau đó, chúng tôi vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra”, cựu cầu thủ Cảng Hải Phòng, Đặng Quang Huy nhớ lại.